Avatar's emlacao

Ghi chép của emlacao

Có gì mà phải xấu hổ

Có gì mà phải xấu hổ

 

Hồi mình chuẩn bị thi đại học (trường Mỹ thuật công nghiệp) thì Kều đang bộ đội, đóng quân Sơn Tây. Kều hơn mình một tuổi, nó xuống Hà Nội luyện thi thì gặp mình, rồi thân. Ông anh họ của Kều có một căn hộ bé xíu khoảng 9m2, không dùng, mới cho Kều về ở. Mình nhà ở Hà Nội, nhưng hay đến chỗ Kều vẽ và ngủ, cho tự do.

Trong số môn thi để vào Mỹ thuật công nghiệp ngày ấy ngoài hai môn vẽ, còn hai môn thi văn hóa là toán và văn. Thí sinh thi vào trường này có truyền thống dốt mấy môn văn hóa, thành ra thằng nào điểm văn hóa cao là cơ hội đỗ tăng vọt.

Kều hỏi mình:

-         Trình độ văn hóa mày thế nào?

-         Văn thì còn bịa được chút ít, chứ toán thì ngu như lợn! – rồi hỏi lại Kều – Mày thì sao?

Kều thụt thụt cái mồm kêu “ụt ịt ụt ịt…” thay cho câu trả lời.

Gần ngày thi Kều bàn:

-         Tao với mày ngồi khác buồng, nên hôm nào vào phòng thi hai thằng phải căn đồng hồ, làm sao cứ 9h30 thì cùng xin đi đ**, gặp nhau ở buồng đ**, tao làm được gì tao bày cho mày, mày làm được gì mày bày cho tao.

Mình phân vân:

-         Hai thằng ngu ngang ngửa như nhau thì biết gì mà bày?

-         Cái thằng này! Tức là tao quay được gì thì tao đưa mày, mày quay được gì thì mày đưa tao.

Mình có nghe kinh nghiệm của mấy khóa trước đi thi tuyên truyền, liền kể:

-         Luật bất thành văn ở trường này là vào thi nếu giám thị bắt được thí sinh quay bài sẽ thu tài liệu, nhưng không đánh dấu bài, vẫn cho thi tiếp. Thế là đã có châm chước vì đây là trường năng khiếu, môn văn hóa không đánh giá cao. Trường mình vào kì thi toàn mượn giáo viên mấy trường cấp ba về trông, mắt lửa ngươi vàng, kinh nghiệm đầy mình, thằng nào quay cũng bị giám thị dính đít hết. Mà như cái loại tao với mày, tài liệu đã bị thu thì cũng coi như toi, ngồi thi tiếp làm gì!

-         Học trường này thì cần đ** gì toán nhỉ! - Kều nói, mặt đần đần - Đéo hiểu bộ đại học bắt thi toán làm cái gì?

-         Bộ ngu bỏ mẹ!

-         Ừ, ngu hơn cả tao và mày!

Vài hôm sau gặp mình, mặt Kều tươi tỉnh, Kều bảo:

-         Tao nghĩ được cách. Hơi bị hay!

-         …?

-          Hôm thi mấy môn văn hóa tao sẽ mặc quân phục, thấy mình là bộ đội, tình quân dân cá nước, thế nào giám thị cũng thương…

-         Xoay thêm một bộ nữa cho tao. Tao cũng làm bộ đội! Thông minh quá đồ ngu ơi!

Năm ấy trường Mỹ thuật công nghiệp thuê địa điểm thi ở một trường cấp ba, lúc thi hai môn văn hóa, cũng như mọi năm, giáo viên trường cấp ba này đảm nhận luôn việc trông thi.

Mấy hôm trước Kều về đơn vị mang xuống hai bộ quân phục, một bộ sẵn của nó, một bộ nó mượn cho mình, có gắn cả quân hàm quân hiệu. Mình với Kều xanh rì - đỏ chót xuất hiện ở địa điểm thi, cả trường nhìn.

Quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cộp mình giắt thắt lưng.  Vào phòng thi chỗ mình ngồi cuối lớp, giám thị là hai cô giáo, thấy mình cô hỏi:

-         Cậu là bộ đội à?

-         Thưa cô, vâng!

-         Phòng bên kia cũng có một cậu bộ đội, thế có biết nhau không?

-         Dạ, bạn ấy ở đơn vị cùng em, đơn vị cử hai đứa đi thi, học xong trở về phục vụ quân đội.

Mình cố thêm cái ý “trở về phục vụ quân đội” là để tăng thiện cảm của cô. Chiêu này có vẻ thành công, cô giám thị ân cần:

-          Thế đi thi thế này cậu có ôn được nhiều không?

-          Thưa cô, thời gian bọn em cũng hạn chế vì vẫn còn nhiệm vụ của quân đội. Bọn em có vất vả hơn ở mấy môn văn hóa. Nhưng,… nhưng được đi thi thế này là đơn vị đã tạo điều kiện cho bọn em nhiều lắm đấy ạ!

Cô giám thị nhìn xuống bụng mình. Mình cũng liếc xuống bụng mình, gáy quyển Đáp án bộ đề thi đại học giắt trong bụng trồi qua khe áo. Cô không nói gì.

Hôm ấy ở phòng mình rất nhiều đứa quay bài. Đống phao của bọn này có cái làm rất kì công, thành những băng giấy bé bằng nửa cuộn phim kẹp gọn giữa hai ngón tay, chữ trên đó li ti như đít muỗi. Thế mà hai cô giám thị cực tinh, bắt không sót trường hợp nào. Riêng mình đặt cả quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cồm cộp trên lòng, xé các trang cần chép, xong ngồi lên, vừa rề rề tay ở khe háng vừa ghi (năm ấy đề thi toán trường mình toàn rút từ cuốn này). Có lần đi ngang mình cô giám thị nói bâng quơ:

-         Hình như sắp đến giờ giám thị hành lang đi kiểm tra.

Mình biết lắm cái bâng quơ ấy cô dành cho ai. Qủa ít có nơi đâu tình quân dân sâu nặng như cái nước mình.

Lúc chạy xuống nhà vệ sinh gặp Kều, mình hỏi:

-         Thế nào, thoát không?

-         Đã là bộ đội cụ Hồ thì đừng bao giờ hỏi “thoát không”, mà phải hỏi “thắng không”, biết chưa đồ ngu!

Năm ấy mình và Kều cùng “thắng”, có học bổng. Điểm văn hóa mình hơn Kều nửa điểm.

Mình bảo:

-         Thì ra về học vấn tao vẫn uyên thâm hơn!

Kều bảo:

-         Thì ra tập viết chính tả cũng được qui vào học vấn.

Hai mươi năm sau mình lấy vợ. Bộ đại học cũng đã tỏ ra sáng suốt hơn khi không còn bắt học sinh thi vào Mỹ thuật công nghiệp phải thi môn toán. Mình và Kều hàng tuần vẫn gặp nhau uống bia, thỉnh thoảng ôn chuyện xưa vẫn nói: “Hồi đó bọn mình vào đươc đại học là nhờ thông minh hơn người, hơn cả bộ”.

Vợ mình vốn từ bé đã là dân trường chuyên lớp chọn, thị sang Đức học, rồi sang Mỹ làm tiến sỹ về công nghệ môi trường ở trường Michigan - cái trường này vốn có tiếng tăm, nằm trong top 10 đại học của Mỹ.

Một hôm mình với vợ xem vô tuyến, thấy phóng sự nói về tình trạng quay cóp của học sinh trong các kì thi, vợ mình nói:

-         Anh có tin không, từ bé đến lớn em chưa bao giờ biết quay cóp.

-         Ừ, thì tin!

-         Ừ… thì… tin – vợ mình đay – Sao  miễn cưỡng thế?

Một lát thị lại tiếp:

-         Mà sao người ta lại có thể hồn nhiên quay cóp thế được nhỉ? Tại sao người ta không thấy xấu hổ nhỉ?

Mình vốn nổi tiếng sợ vợ, thế mà lúc ấy bỗng nhiên máu trên mặt bốc pừng pừng, mình trợn mắt, băm bổ:

-         Có cái đ** gì mà phải xấu hổ! Có cái đ** gì mà phải xấu hổ…! Hử? Hử? Hử?…

http://laothayboigia.multiply.com/journal/item/157/157

3260 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi KazRp , duongtructuyen318 người nữa
manu_mapu
Hay quá, cười vỡ bụng
8 năm trước· Trả lời
Achilles
8 năm trước· Trả lời
Bin23
Đoạn nói về bộ chuẩn không hơn được
8 năm trước· Trả lời
ozzy
8 năm trước· Trả lời
Yan87
" Đã là bộ đội cụ Hồ thì đừng bao giờ hỏi “thoát không”, mà phải hỏi “thắng không”, biết chưa đồ ngu! " chuẩn éo còn gì để chỉnh
8 năm trước· Trả lời
Azerty
Có cái đ** gì mà phải xấu hổ!
8 năm trước· Trả lời
vinamilk14
hay hay hay
8 năm trước· Trả lời
Website liên kết