Avatar's haithanhhcmpt

Ghi chép của haithanhhcmpt

Cải lương và hơi sến...

Vậy là cũng giao thừa, lại một cái Tết nữa đến và rồi sẽ đi qua.

Năm ngoái, giao thừa xong anh đưa mẹ ra chùa gần nhà. Trong lúc đợi mẹ khấn vái và xin lộc, anh đứng nhìn pháo hoa đì đùng đằng xa và gọi cho bạn, cho bạn, cho bạn và cho cô. Năm ngoái, cô chỉ ở Saigon được đêm ba mươi và đến bảy giờ tối ngày mùng Một rồi bay đi. Anh chỉ kịp chạy về lại Sài Gòn trưa hôm đó để cùng cô đi loanh quanh chỗ này chỗ kia, nghe nỗi buồn quẩn quanh bánh xe rồi chia tay chia tay. Saigon vắng hoe. Buổi tối, lúc ngồi cùng VA ở cái quán gì gì tên Tròn và nhắn tin cho cô, anh thấy hình như mình lần đầu tiên biết nhớ cô.

Cô chỉ đi hai mươi ngày mà liên lạc khó vô cùng. Không phải vì cô hết chạy từ Pháp sang Bỉ, lại sang Hà Lan rồi lại quay về Pháp, noi chung di chuyển liên tục, mà vì cô chẳng biết xài internet, cũng chẳng rành rẽ các kiểu liên lạc từ xa. Thi thoảng mượn được điện thoại mà gọi được về Việt Nam là cô gọi cho anh, giọng hí ha hí hửng nói anh ơi gọi lại cho em bên này gọi về đắt lắm hi hi he he. Rồi anh gọi cho cô, lúc được lúc không, nói chung là phát mệt. Năm ngoái là vậy đó. Cô là vậy đó. Anh biết mình thương cô.

Năm ngoái, mẹ xin về ít lộc của chùa, đặt lên bàn thờ và cầu cho cả nhà một năm bình an, đỡ khó khăn. Năm ngoái, nhà anh mất mát nhiều quá. Những thứ mất mát mà chỉ nghĩ thoáng qua thì anh cười cái kiểu bất cần như mọi lần, gạt phắt đi, bởi chỉ cần nghĩ nhiều, nghĩ lâu một chút là thấy mắt mình bắt đầu cay cay và hối tiếc.

Cuộc sống lẽ ra không nên ôm nhiều hối tiếc. Nhưng có những chuyện, lại thuộc dạng mất kiểm soát mãi mãi. 

Sau tết năm ngoái, công việc và mọi thứ bắt đầu khá lên một chút. Nhìn lại một năm đi qua, anh thấy mình hình như cũng làm được khá khá thứ. Bắt đầu ấp ủ một thứ vừa cũ vừa mới cho nhiều dự định lớn lao hơn sau này. Nhận về điều hành một doanh nghiệp nhỏ với một lãnh vực hoàn toàn mới mẻ. Hơn ba tháng chỉ ngồi một chỗ, nhìn và suy nghĩ về nước Mỹ để rồi những ngày này một mình ngồi hình dung rồi vẽ ra tương lai. Tương lai trong hình dung thì bao giờ cũng đẹp. Những ngày sắp tới, mường tượng sẽ là tươi đẹp. Nếu không đẹp cũng không sao, cơ bản, anh tin vào nhiều thứ. Anh tin ở anh. Cuộc đời thì dài.

Nhưng, anh lại không tin ở nhiều thứ. Ví dụ như tìnhcbniu gì đó. 

Anh tin ở cô, nhưng anh lại không tin ở anh. 

Anh biết rằng có rất nhiều thứ anh không thể làm được vào những ngày này. Và vì vậy, khi cô nói để em đi, anh cảm thấy mình chỉ biết đứng yên mà nhìn cô đi. Cô đã ở cạnh anh hai năm, vào những ngày mệt mỏi và chết tiệt. Lo lắng, quan tâm và lặng yên bên cạnh anh. Cô thương anh.

Anh không thể nói với cô những lời hứa hẹn hay những gì đó lớn lao to đẹp về tương lai. Ngày mai là một chuỗi những ngày chưa biết sẽ như thế nào. Sẽ tốt đẹp hơn, có thể. 

Người ta hỏi anh có thương cô không. Anh cười nói không biết nữa. Có nhiều lúc, anh thấy mình chẳng biết gì. Chẳng biết làm sao, chẳng biết cư xử như thế nào cho đúng.

Suy nghĩ thì quá nhiều. Anh thấy mình mệt mỏi củ tỏi. Vì vậy, anh không nghĩ nữa.

Anh bảo mình sến và dễ sa ngã. Anh dễ sa ngã thật. Nhất là trong những thứ liên quan đến cảm xúc. Và kết thúc thường là sự tổn thương. Cho anh, và cho những một ai đó. Anh không cảm thấy mình có lỗi, anh chỉ cảm thấy mình nuối tiếc. 

Vào những ngày khác, tươi đẹp hơn, có thể là mọi chuyện đã khác. 

Nhưng những ngày tươi đẹp đó, chẳng biết sẽ đến vào khi nào. Niềm tin thì đánh rơi mất tiêu. Anh lại làm người này đau lòng, lại làm người kia đau lòng. Ai đó, và ai đó. Anh biết, cứ như vầy, thì anh sai mãi.

Những bữa, đứng trước sân nhà mà nhìn lên trời. Buổi chiều mặt trời rực rỡ, và đêm thì đầy những vì sao. Anh đứng một mình và suy nghĩ. Không phải về nước Mỹ, mà về những điều đơn giản và nhỏ nhoi như kiểu mình sẽ mua căn hộ ở Diamond Island hay cái biệt thự đâu đó ở Thảo Điền chừng 4000-5000 m2 rồi nuôi khỉ nuôi chim trồng dừa chơi lan xây hồ bơi thả gái vào chiều chiều nhìn bikini dướng nắng vàng rực rỡ bla bla... hay giản đơn hơn nữa là sắm cái du thuyền rồi lang thang dọc sông Sài Gòn. Những ước mơ giản đơn và nhỏ nhoi đó, nhiều khi không dễ dàng chút nào.

Có khi, anh nghĩ về những điều lớn lao hơn, vĩ mô và lãng cbn mạn hơn. Có thể là những buổi chiều rực rỡ bụi bờ nắm tay gái tung tăng đi bộ cho đỡ hao xăng mà ăn bánh tráng trộn hay uống trà sữa nhìn ngắm mặt trời say đắm. Có thể là ngồi cạnh ai đó mà chờ cháy nhà xong leo lên nóc nhà nghe tiếng còi xe cứu hỏa ò e í e nhìn khói bốc cao và nhảy múa. Có thể là lớn lao hơn nữa như chuyện cùng nhau thắp nến ăn mì gói cho đỡ đói mà tay thì trong tay. Nắm được tay nhau và giữ chặt để đi tiếp, đi cùng nhau, bao giờ cũng là điều vĩ đại và dễ trở thành truyền thuyết nhất. 

Ngày xưa, anh chẳng dám nắm tay ai. Cả cô, cả cô, cả cô nữa. Vì vậy, bây giờ, chuyện này lại trở thành niềm mơ ước. 

Nhưng ước mơ và mơ ước về những ngày không biết trước cuối cùng cũng chỉ là những suy nghĩ viển vông của anh trong những lúc nhìn thẳng lên trời. Mà trời thì cao, thì rộng, thì xa bla bla.

Cuối cùng thì một cái tết nữa lại đến và rồi sẽ đi qua. Anh lại trở về những ngày cắm đầu vào những giấc mơ để xây lâu đài mộng ảo và sắm sửa du thuyền. Nếu có duyên, hy vọng ngày nào đó anh sẽ gặp lại cô, lại cô, lại cô. Nếu không có duyên, có thể vào nhiều năm sau này nữa, anh sẽ đi tu mẹ nó cho rồi.

Chứ yêu đương làm gì mà khổ như tró.

Anh thề, nhưng mà cóc hứa. Bởi vì, có những ngày, lời hứa với anh là thứ gì đó xa xỉ bỏ mẹ.

"Cùng với anh đi, anh hứa là..."

Xin lỗi, hơi cải lương. Nhưng cho dù là cải lương thì anh cũng cóc nói được. Dù với ai.

Thiệt là nghiệt ngã.

2992 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi hoangcuong778 , trada24108 người nữa
Website liên kết