Avatar's ohisee

Ghi chép của ohisee

[ thơ ] Người đi tìm hình của Đất + sự tích Lễ hội làng Cưỡng Chế

Tiên Lãng đẹp vô cùng. Anh Vươn phải ra đi
Cho tôi làm bài hịch đắng lòng đưa tiễn bác!
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất,
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre.

Đêm xa đất đầu tiên, ai nỡ ngủ?
Đất ở chốn lao tù đâu phải đất quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở,
Xa đất rồi, càng hiểu đất đau thương!

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yêu rủ bóng xuống tâm hồn.

Trǎm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây!

Khắp Việt Nam ai ai cũng bàn chuyện anh Vươn
Tia hi vọng lóe lên rồi lại y như cũ
Hiểu sao nổi những tấm lòng lãnh tụ!!!
Tìm đường đi, quanh quẩn, quẩn quanh

Hiểu sao nổi những rối răm luật lệ
Không phải hình một bài thơ đá tạc nên
Chẳng phải góc quê hương, hoặc nửa đời quen thuộc,
Mà lờ mờ tựa sương khói xa xôi...

Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
Thế đi đứng của toàn dân tộc
Đâu lựa chọn ngày mai cho tám mươi triệu con người?

Có nhớ chǎng, hỡi gió biển xã Vinh Quang?
Một tấm thân gày, anh Vươn chống cả một mùa bão lũ
Và nước đầm Thành Hải Phòng, ngươi có nhớ
Giọt mồ hôi anh nhỏ giữa đêm khuya?

Đời nông dân nổi chìm như sóng bể
Kiện tới kiện lui từ xã, huyện, đến Trung Ương
Những đất tự do, những trời nô lệ,
Những con đường cách mạng đang tìm đi.

Đêm mơ đất, ngày thấy hình của đất
Biển cả trong chiêm bao cũng ngỡ đất quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng người lấn biển
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.

Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Đất sẽ vào tay ai? Và lịch sử?
Bao giờ Đảng Vinh Quang tỉnh bừng giấc ngủ?
Cánh tay người Đại Biểu sẽ vươn mây?

Rồi anh Vươn sẽ ra sao? Gia đình anh sẽ ra sao?
Lũ quan tham sẽ ra sao?...

Ôi, công lý!

Xanh biếc mấy là trời xanh Tổ quốc
Còn tự do le lói ở trên đầu.

Kìa mặt trời còn lặn dưới biển xanh
Cây cay đắng chưa kịp mùa quả ngọt
Người cay đắng chưa có phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.

Chỉ đạo từ trên đến tới anh Vươn. Và anh đã khóc
Lệ anh Vươn rơi cùng giọng Quan Thừa.
Cả gia đình lặng im nghe truyền hình đọc lời huấn thị
Tưởng yên rồi, hi vọng đợi mong tin.

Vợ anh Vươn reo lên như nói cùng cả nước:
"Cơm áo là đây! Công lý đây rồi!"
Hình của Đảng lồng trong hình của Đất.
Phút khóc đầu tiên là phút được cười.

Sau đó:

Gia đình anh lại bưng bát cơm mồ hôi nước mắt

Và anh Vươn vẫn chịu cảnh tù đày
Đầm cá, đất đai, ruộng vườn, nhà cửa...
Vẫn tan hoang, buồn bã lắm thay.

Quan tham đuổi xong rồi. Mươi ngày sau trở lại
Lệ làng vẫn trêu ngươi luật nước, phép vua.
Những kẻ quê mùa, đảo điên, không trí thức
Chễm chệ ngồi trên, coi công lý như đùa.

Nước Việt Nam nghìn nǎm Đinh, Lý, Trần, Lê
Nay thành xã hội Việt Nam dân chủ?
Mái rạ nghìn nǎm giờ thay sắc ngói
Độc lập gần bẩy mươi năm vẫn còn nghèo đói nhiều nơi

Ôi! Đường đến với tự do là đường về Tiên Lãng
Cái lạnh tháng Giêng như lạnh gấp trăm lần
Trong giá rét như đọng nhiều nước mắt
Hi vọng hết rồi! Nhưng chúng ta chẳng dừng chân.

Đường đến Vinh Quang không trải đầy hoa
Mà trải đầy mồ hôi và máu
Như lời một triết gia từng nói
Lắng nghe trong máu hồng, hình đất nước phôi thai.

---------------------------------------------------------------------------------------
Bonus (sưu tầm, đọc vừa cười vừa khóc, có lẽ xuất phát từ:  http://haiphongfc.vn/viewtopic.php?f=65&p=336426 )

Lễ hội làng Cưỡng Chế

Vùng đất này nguyên trước đây có tên là Cống Rộc, thuộc xã Vinh Quang huyện Tiên Lãng, Hải phòng, vốn là một bãi biển hoang không một mái nhà. Các cụ cao niên kể lại rằng sau đó có một người tên là Đoàn Văn Vươn đã khai hoang lấn biển, làm nhà sinh sống tại đây, và từ đó về sau người dân theo ông làm nhà, lập ấp, lâu dần tạo nên một vùng dân cư trù phú như ngày nay. Người dân vì thế thường gọi ông là Kỳ tài Đoàn Văn Vươn.

Lịch sử cũng ghi lại vào năm thứ hai triều nhà Nguyễn Phú, bọn cường hào ác bá lập mưu cướp đất khai hoang của những người dân nơi đây khởi đầu là việc cưỡng chế đất khai hoang của Kỳ tài Đoàn Văn Vươn, như là trường hợp răn đe điển hình. Nhưng không chịu khuất phục, người nông dân hiền lành này đã dám đứng lên cùng với các anh em họ hàng của mình tổ chức chống lại bọn tham quan bằng mìn tự chế và súng hoa cải. Việc tuy không thành, nhưng tin tức cũng đã đến tai triều đình, và nhờ đó những người dân đã giữ lại được đất đai của mình.

Sau này, khi Kỳ tài Đoàn Văn Vươn mất, người dân đã tôn vinh làm thành hoàng làng, và đặt tên làng là làng Cưỡng Chế, để các thế hệ sau đời đời ghi nhớ ơn công khai phá và bảo vệ đất đai của ông. Một ngôi đình làng to đẹp cũng được dựng lên trên nền đất cũ của gia đình ông, nơi vốn trước đây là chỗ căn nhà bị bọn tham quan giật phá.

Theo tục lệ từ đó, hàng năm cứ nhằm ngày mùng 5 tháng 1 hàng năm, dân làng mở hội để tưởng nhớ thành hoàng làng, ngày khai hội cũng chính là ngày thành hoàng nổ mìn và bắn súng hoa cải chống lại bọn tham quan cưỡng chế. Lễ hội diễn ra trong 3 ngày.

Ngày khai hội, sau nghi lễ tế thành hoàng, dân làng cũng tổ chức nghi lễ nổ mìn và bắn súng hoa cải để diễn lại tích truyện thành hoàng giữ đất trước đây. Theo tục lệ, mỗi xóm phải làm một quả mìn tự chế, đến giờ đẹp mang ra cánh đồng trước đình cho nổ thi, xóm nào nổ to nhất sẽ được nhiều may mắn, nếu mìn không nổ thì sẽ xui xẻo cả năm. Các xóm cũng cử ra một người bắn súng hoa cải giỏi nhất để thi bắn, ai bắn giỏi sẽ được nhận một phần thưởng của các bô lão trong làng. Người được chọn ra thi bắn phải là người không có tang trở, vợ chồng song toàn, con cái có nếp có tẻ, làm ăn phát đạt.

Ngoài ra dân làng còn tổ chức các trò diễn như hôi cá, giật nhà để nhớ về việc ngôi nhà và đầm thủy sản của thành hoàng bị phá trước đây. Trong trò diễn, hành trăm máy xúc được trang trí bằng các hình vẽ graffiti bắt mắt, cùng xông vào ngôi nhà được dân làng dựng sẵn trước đó và kéo sập trong tiếng hò reo cổ vũ của dân làng. Sau khi căn nhà bị san phẳng, hàng trăm nam thanh, nữ tú trong làng thi nhau nhảy xuống đầm nước trước của đình bắt cá. Theo người dân trong làng, người nào càng bắt được nhiều cá thì sẽ càng gặp nhiều may mắn trong năm.

Lễ hội làng Cưỡng chế là một nét đẹp văn hóa của người dân vùng biển Tiên Lãng, nêu cao truyền thống khai hoang lấn biển và bảo vệ đất đai của cư dân nơi đây.
2802 ngày trước · Bình luận · Loan tin ·  
được loan tin bởi vthanh_88 , Ufodanger1 người nữa
vthanh_88
Ôi thơ a thật hay và da diết
7 năm trước· Trả lời
ohisee
bài này là phóng tác từ: Người đi tìm hình của Nước - Chế Lan Viên
7 năm trước· Trả lời
Website liên kết